Bài đọc liên quan:
+ Thử nhìn toàn cục tình hình
+ Thử nhìn toàn cục tình hình
Hôm nay có cuộc gặp Tổng thống Mỹ và Miến Điện bàn về việc xúc tiến cải cách cả chính trị lẫn kinh tế. Một thông tin đáng mừng cho đất nước và nhân dân Miến Điện, nhưng lại là chuyện đáng buồn cho nhân dân và đất nước Việt Nam.
Eo biển Malacca huyết mạch của vận tải cung cấp năng lượng đường biển từ châu Phi, Trung Đông, Ấn Độ Dương sang Thái Bình Dương
Cách đây 4 năm, tôi đã từng viết về chiến lược eo biển Malacca của Mỹ và Trung Hoa trong cuộc chạy đua vũ trang, bao vây và gây sức ép và tháo vòng kiềm tỏa về chiến tranh năng lượng. Khi người Mỹ án ngữ yết hầu Malacca. Và qua đó, Singapore đã chứng minh rằng họ đã làm cách nào để tận dụng địa chính trị nơi xó bếp của mình trở thành trung tâm Thái Bình Dương. Trong khi đó địa chính trị trung tâm của Việt Nam lại trở thành cái ga xép của Thái Bình dương. Đó chính là cái đỉnh cao của chính trị là nghệ thuật của sự có thể.
Sau khi Trung Hoa tháo vòng kềm tỏa ở eo biển Malacca bằng hợp tác với Miến Điện một dự án bắt đường ống dẫn dầu từ vùng biển Arakan của Miến Điện đến Vân Nam Trung Hoa, trị giá 2,5 tỷ Mỹ Kim, dự kiến ký vào ngày 27/3/2009. Ngay lập tức Mỹ gây áp lực những cuộc xung đột sắc tộc ở vùng biên giới phía Bắc Miến Điện, những cuộc ngoại giao con thoi, và những thay đổi chính trị của chính quyền tân Tổng thống Thein Sein, đã đem đến một Miến Điện thay đổi chính trị một cách thần kỳ.
Tuyến đường sắt Côn Minh - Singapore là niềm hy vọng của Bắc Kinh trong chiến tranh năng lượng của thế kỷ XXI đã thất bại - Ảnh của wikipedia.
Kết quả đó đã đưa đến việc Miến Điện chấm dứt hợp đồng xây dựng đường ống dẫn dầu từ vịnh Bengal xuyên Miến đến Vân Nam. Việc này buộc lòng Trung Hoa phải nghĩ đến ngay nước cờ Đường sắt xuyên Lào đến Singapore để nối từ thành phố Côn Minh thuộc tỉnh Vân Nam đến các thành phố lớn trong khu vực Asean gồm Viên Chăng của Lào, Bangkok, Chiền Mai của Thái Lan, Phnompenh của Cambodia, Singapore, và Yangon của Miến Điện để vận chuyển năng lượng và khoáng sản về Trung Hoa mà tránh được eo biển Malacca. Dự án đường sắt này dự kiến sẽ hoàn tất vào năm 2020, nhưng hiện nay dự án đã bị trì hoãn, chưa biết đến bao giờ mới thực hiện được, trong khi đó năm 2012 - lúc ông Hồ Cẩm Đào còn tại vị - Trung Hoa đã hoàn tất toàn bộ tuyến đường bên trong nội địa đến biên giới Lào.
Khi ông Tập Cận Bình lên thay thế ông Hồ Cẩm Đào, mọi nổ lực một tuyến đường thông thương từ Vịnh Bengal đến Côn Minh xem như thất bại. Nên chuyến viếng thăm đầu tiên của ông Tập ra nước ngoài là đến Nga để tìm đường cung năng lượng, hòng tránh eo biển Malacca, mà trước đây ông Hồ Cẩm Đào chưa giải quyết được với Nga, vì còn những bất đồng về biên giới và lãnh thổ giữa 2 nước Nga Trung.
Nhìn cục điện khu vực xem như biển Đông trở thành cái ao làng, chỉ còn là sự bàn tính ăn chia giữa các quốc gia có tranh chấp: Trunbg Hoa, Việt Nam, Phillipines và Đài Loan là chủ yếu. Các quốc gia khác gồm Indonesia, Malaysia, Brunei, Singapore, Thái Lan. Đông Tinmor. Lào và Cambodia chỉ là những quốc gia có can dự hoặc không có can dự, không quan trọng.
Từ đó mới có câu chuyện Cambodia không đồng thuận với COC khi họ làm chủ tịch luân phiên của hiệp hội Asean, hồi năm ngoái 2012, trên bàn đàm phán với Trung Hoa về biển Đông, và chúng ta đã cố gắng thuyết phục họ đồng ý vào giờ chót trước khi vai trò chủ tịch của Cambodia chấm dứt.
Trong thế gọng kềm của Hoa Kỳ trong chiến lược châu Á Thái Bình Dương đã triển khai trong 3 năm qua ở khu vực, xem như đã gần hoàn tất khi gần đây Bắc Hàn làm Chí phèo để Mỹ mang sức mạnh quân sự đặt ở phía Đông Trung Hoa là Hàn Quốc và Nhật Bản. Phía Nam Trung Hoa là Ấn Độ và Miến Điện. Phía Tây Trung Hoa có A Phú Hãn và đang ve vãn Hồi Quốc Pakistan. Xem như ao làng biển Đông chỉ là chuyện "trong nhà" của anh em Việt Trung môi hở răng lạnh.
Câu chuyện toàn cục và câu chuyện mà hơn nửa năm nay rộn ràng trong nước Việt đã quá rõ, khi chúng ta thêm một hồi cứu về sự kiện Ngoại Giao Bóng Rổ năm 2011 của ông phó tổng thống Mỹ Joe Biden đến Bắc Kinh, và cựu vận động viên bóng rổ Mỹ Denins Rodman đến Bình Nhưỡng để gặp Kim Chính Ân vào đầu năm 2013.
Có phải vì thế mà, hôm 20/5/2013 cuối buổi họp quốc hội đầu tiên của lần thứ 5 khóa XIII, ông trưởng ban biên tập cho cái dự thảo sửa đổi hiến pháp 2013 đã tuyên bố 4 điều cơ bản, mà xem như là hiến pháp sau khi sửa đổi lần thứ 4 cho năm 2013 là hầu như không có gì thay đổi?
Lẽ dĩ nhiên, khi đã vây Trung Hoa - trong đó có cả nước Việt, vì Hoa Kỳ đã dang tay cho Việt Nam nhưng tự Việt Nam chưa muốn do chưa thông - tứ phía, thì ao làng biển Đông và cả 2 nước cùng hệ thống kinh tế chính trị Việt Trung xem như bị cô lập hoàn toàn. Dù Việt Nam đang dùng chiêu bài mà tôi đã viết cách đây gần 3 năm về quan hệ với Trung Hoa, và tranh chấp biển Đông, nhưng lại là một chiêu bài rất vụng về và thất bại hoàn toàn trong chiến lược ngoại giao. Mọi bấu víu vào cái hiệp hội Asean để ngã giá với Trung Hoa xem như phá sản.
Ao làng biển Đông coi như đã an bài để anh em Việt Trung sắp xếp mà sống. Nhưng liệu có sống an lành không thì là một chuyện rất xa. Xa đến mức khiến chúng ta phải nghĩ đến lịch sử 1.000 năm Bắc thuộc của ông cha. Quả là một con sói cô độc, khi tư duy địa chính trị không được sử dụng cho một nghệ thuật của sự có thể.
Asia Clinic, 19h01' ngày thứ Tư, 22/05/2013









.jpg)

















